Ḍng Thơ Cuối

 

Không c̣n bao nhiêu lời cho em,

môi anh đóng băng,

ngày và đêm  tê cóng trên da, trên

đầu, trên vai, trên lưng, trên từng

 

sợi tóc bạc… Năm mới

ùa qua cửa sổ, gió lạnh buốt xương

anh, từng tế bào run rẩy, chân anh

khụy xuống... Lặng lẽ anh đưa tay

 

níu lại từng ngày, chụp

các nỗi vui chưa kịp đến… Em

hăy nh́n cho kỹ, có thấy ǵ

đêm nay, khói sương anh thở vào

 

người, trăng đêm treo cao là khuôn

mặt em, khắp trời sao bay rơi rụng...

 

Không c̣n bao nhiêu lời cho em,

anh ngồi giữa ánh trăng, chép xuống

cho cạn mực đêm nay, những lời

cuối c̣n đẫm khói sương...

 

những ḍng thơ cuối trong đời

anh đem tặng hết cho em

và ngày mai sẽ làm kẻ vô gia cư

lang thang giữa trời trăng sao

 

sẽ không c̣n lời nào trong đời anh

khi bầu trời trở thành giấy

khi sao bay trở thành ḍng mực

và khi em là vầng trăng...

 

 

Last Lines of Poetry

 

Not many worrds left for you

my lips become icy

days and nights freeze on my skin, on

my head, on my shoulders, on my back, and

 

on every strand of white hair tonight... New year comes through the window, blows

chilly wind into my bones, quivers my every cells, and shakes my legs... My hands softly

 

try to grasp every day, catching the

still-far-away joy... You should watch

carefully to see that

the fog tonight becomes my

 

breaths, that the midnight moon is

your face among the stars fading away...  

 

Not many words left for you

I sit under the moonlight, write down

until no ink remains, and see my last

words soak in fog and smoke...  

 

my last lines of poetry in my

life now become gift for you

and tomorrow I will live a homeless

life, wandering under the light of moon and stars

 

no more words in my life

when the sky becomes a piece of paper,

when the flying stars become ink lines

and when you are the moon...

 

 

PHAN TẤN HẢI

 

 

 

 

 


 
Bài vở đóng góp xin gửi về: baivochanhphap@gmail.com
Copyright © 2009 Chanh Phap Newspaper
Last modified: 02/26/11